Phanh phui “quan xã” tham nhũng nên bị . . .đi tù?! Như đã nói ở những kì trước về chuyện ông diện tích đất nhà ông Cầu bị UBND xã Đông Hưng thu hồi do nợ xã 97 kg thóc. “Đây là một việc làm hoàn toàn sai trái. Tại cuộc họp của UBND xã với 11 hộ dân có diện tích lúa bị cá ăn tại nhà ông Nguyễn Văn Cáp – trưởng xóm 16 thôn Thủy Hưng họ đã nhất trí bồi thường cho mỗi hộ gia đình chúng tôi là 80kg/sào. Gia đình tôi bị cá ăn 3 sào lúa, được đền bù 240 kg thóc. Vậy tại sao suốt mấy năm trời họ lại không đền bù cho gia đình tôi. Gia đình tôi nhiều lần làm đơn trình bày lên xã nhưng họ không giải quyết cho gia đình tôi. Đến năm 1997, gia đình tôi nợ 97 kg thóc của xã thì họ ra quyết định là cứ nợ 30 kg thóc thì bị thu một sào ruộng. Đất nông nghiệp giao để nhân dân sản xuất là do Nhà nước cấp, tôi không hiểu tại sao UBND xã Đông Hưng lại cho mình cái quyền ban hành một quyết định thu hồi đất của người dân như vậy”. – ông Cầu nói.
Song song với chuyện UBND xã Đông Hưng thu hồi đất trái phép của gia đình ông thì còn một điều khác khiến ông Cầu bất bình với các chính quyền địa phương nơi đây là việc họ ăn chặn tiền của các hộ dân di dân ra vùng kinh tế mới. Phát hiện những việc làm “mập mờ” của UBND xã Đông Hưng, ông Cầu có làm đơn lên cấp trên về khoản tiền này để điều tra việc tham nhũng.
Vào ngày 14/5/1997, Thanh tra Nhà nước huyện Tiên Lãng do ông Nguyễn Đức Biệu đã ra nghị quyết 05 về việc giải quyết đơn đề nghị của ông Cầu. Trong nghị quyết này đã rằng: UBND xã Đông Hưng đã có quyết định cứ nợ đọng sản phẩm 30 kg thóc thu 1 sào ruộng là đúng. “Gia đình tôi không đồng ý với quyết định này của UBND xã Đông Hưng và phán quyết của ông Nguyễn Đức Biệu. Sau phán quyết này của ông Biệu gia đình tôi vẫn liên tiếp gửi đơn khiếu nại lên chính quyền cấp trên. Chính quyền xã lúc ấy biết tôi phát hiện và khiếu kiện chuyện mập mờ trong tiền di dân nên họ tìm cách ngăn chặn bằng mọi hình thức để mình không đi kiện nữa nhưng tôi không chịu”. – Ông Cầu phân trần.
Nói về nguyên nhân trực tiếp khiến mình đi tù, ông Cầu phân trần: “Khi mùa màng tới thì gia đình tôi cũng ra đồng để cấy, phân cho đã vãi đầy đủ hết thì thấy hộ gia đình ông Phạm Minh Tuân vốn là “anh em cọc chèo” của ông Phó chủ tịch UBND xã Đông Hưng lúc bây giờ đã cấy ruộng của mình. Gia đình tôi không nhất trí và bảo rằng, muốn cấy thì phải trả tiền cày bừa, phân gio cho gia đình tôi nhưng họ không đồng ý. Tôi bảo nếu không trả tiền phân gio thì khi nào lúa chín tôi sẽ gặt để trừ tiền cày bừa, phân gio. Khi tôi gặt lúa trên chính mảnh ruộng của mình thì bị UBND xã bắt và khép tội “trộm cắp tài sản của công dân”. – ông Cầu kể.
Ông Cầu đã bị ép cung để nhận tội!
Sau khi gia đình ông Cầu gặt lúa về nhà thì UBND xã Đông Hưng đã cho người xuống bắt giữ ông Cầu dẫn lên trụ sở của xã và nhốt ông Cầu tại đây. Tới ngày hôm sau thì giải ông lên trụ sở công an huyện Tiên Lãng. “Khi tôi bị bắt thì chúng cũng đánh đập này nọ tôi hung hăng lắm. Ban đầu tôi không nhận tội. Ông chủ tịch xã, bí thư có đánh và chửi tôi là đồ ăn cắp rồi ép tôi phải nhận tội”. – ông Cầu khẳng định.
Ông Cầu bị dẫn giải ra TAND huyện Tiên Lãng để xét xử với tội danh “trộm cắp tài sản của công dân”. Tại đây, ông Cầuu bị tòa án tuyên phạt 3 tháng từ giam về tội danh kể trên. “Tôi cũng có kiến nghị với chủ tọa phiên tòa lúc ấy là ông Vũ Đức Hòa rằng, ông ấy hãy xem lại Luật đất đai của Nhà nước ban hành. Ông Hòa đã trả lời rằng: “Tôi không biết Luật đất đai là gì?! (Tại sao chủ tọa phiên tòa, Chánh án TAND huyện Tiên Lãng lại không biết về Luật đất đai (?!)” – ông Cầu kể. Tại phiên tòa phúc thẩm, tòa án đã xem xét đến những tình tiết giảm nhẹ như: cần cù chịu khó, chưa từng có tiền án. . .Và, tuyên xử phạt ông Cầu 2 tháng 10 ngày tù giam về tội danh “trộm cắp tài sản của công dân”. Trong quá trình ông Cầu ở tù thì vợ ông bà Nguyễn Thị Hoa nhiều lần làm đơn khiếu nại về bản án này thay chồng nhưng không có kết quả.
Oan án đã được giải nhưng “công lý” vẫn chưa được thực thi
Sau khi ra tù ông Cầu tiếp tục làm đơn lên TAND Tối cao để kêu oan cho mình. Sau khi đơn của ông Cầu được chuyển đi thì 2 tháng sau, TAND Tối cao ra quyết định về vấn đề của ông Cầu. Trong quyết định giải quyết“Kháng nghị số 74/HS ngày 5/9/1998” về việc Nguyễn Hồng Cầu “trộm cắp tài sản của công dân” của Phó Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao có nêu rõ như sau: “Tòa án các cấp kết án Nguyễn Hồng Cầu về tội “trộm cắp tài sản của công dân” theo khoản 1 Điều 55 Bộ luật Hình sự là không đúng luật pháp. Hành vi của Cầu tuy có sai phạm nhưng chưa đến mức phải truy cứu trách nhiệm hình sự. . .Xét Nguyễn Hồng Cầu tự ý gặt lúa của gia đình anh Phạm Ngọc Tuân là sai nhưng chưa đến mức phải xử lý hình sự mà chỉ cần giải quyết dân sự là thỏa đáng.
Việc tòa án cấp phúc thẩm giảm án cho Nguyễn Hồng Cầu xuống còn 2 tháng 10 ngày tù là không đúng pháp luật, vì theo Điều 25 Bộ luật hình sự thì mức hình phạt tù tối thiểu là 3 tháng. . . .tuyên bố Nguyễn Hồng Cầu không phạm tội “trộm cắp tài sản của công dân” theo Điều 155 Bộ luật hình sự và đình chỉ vụ án hình sự đối với Nguyễn Hồng Cầu”.
Tiếp sau đó, Tòa hình sự - TAND Tối cao tiếp tục có quyết định số 130/HS – GĐT ngày 8/10/1998 về việc “Nguyễn Hồng Cầu: trộm cắp tài sản của công dân” do hội đồng giám đốc thẩm ra quyết định. Trong quyết định này, TAND Tối cao ghi rõ: “Hủy bản án hình sự phúc thẩm số 110 ngày 6/8/1997 của Tòa án nhân dân Thành phố Hải Phòng và bản án hình sự sơ thẩm số 20 ngày 30/6/1997 của Tòa án nhân dân huyện Tiên Lãng đối với Nguyễn Hồng Cầu (bản án hình sự đã khép ông Cầu vào tội “trộm cắp tài sản của công dân”); tuyên bố Nguyễn Hồng Cầu không phạm tội “trộm cắp tài sản của công dân” và đình chỉ vụ án hình sự đối với Nguyễn Hồng Cầu.
Về phần gia đình ông Cầu sau khi oan án của ông đã được giải thì gia đình ông ai ai cũng vui sướng, sau bao nhiêu ngày tháng phải ngồi tù, chịu cảnh oan ức lại chịu “bia miệng tiếng đời”. Thế nhưng, oan án đã được giải những chuyện đền bù thiệt hại do bản án oan này gây ra lại “chẳng thấy đâu”. “Ngược lại vấn đề thì sau khi tuyên tôi vô tội thì gia đình tôi làm đơn yêu cầu bồi thường cho việc tù oan của tôi. Đòi nợ xã thì không được, 17 năm tôi gửi đơn liên tục đi khắp nơi nhưng chưa nhận được sự giải quyết của cơ quan chức năng”. Cũng từ đây, gia đình ông Cầu lại bắt đầu một hành trình mới đi đòi lại lẽ công bằng cho ông. Hơn 17 năm qua, ông không nhớ nỗi là mình đã viết bao nhiêu lá đơn đòi bồi thường cho việc mình phải chịu án oan nữa. Oan án đã được giải, các cơ quan chức năng đã khiến ông Cầu bị tù oan sẽ xin lỗi ông như thế nào?! Liệu rằng, lời xin lỗi ấy có thật sự minh bạch?! . . .
(Còn tiếp)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét